Trang chủ   |   Giới thiệu   |   Sơ đồ báo   |   English   |   Français  | 
Hôm nay, ngày 30 tháng 7 năm 2014
Tìm kiếm     

Ðiện thoại
  +084 8048916
+084 8048161
+084 8048160
Fax:08044175
e-Mail:
  kythuat@cpv.org.vn
dangcongsan@cpv.org.vn
Giảm nghèo bền vững giai đoạn 2011-2020: Ý tưởng và hiện thực
11:00 | 31/12/2009

  
Hướng dẫn đào tạo nghề, giải quyết việc làm cho người lao động phù hợp với từng vùng sẽ góp phần giảm nghèo. Ảnh: Yến Ngọc 
Tập trung xây dựng cơ sở hạ tầng; khai thác tiềm năng, thế mạnh tại chỗ và mở rộng giao thương; nâng cao dân trí, đột phá vào lĩnh vực dạy nghề... đó là những ý tưởng giảm nghèo được các nhà nghiên cứu nêu ra tại hội thảo chiến lược giảm nghèo giai đoạn 2011-2020 vừa được Bộ LĐ-TB&XH - Viện Kinh tế Việt Nam và Cơ quan phát triển liên hợp quốc (UNDP) tổ chức.

Mở đầu cho các ý tưởng giảm nghèo bền vững, PGS-TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam cho rằng, để giảm nghèo trước hết cần nhận diện chính xác đối tượng nghèo. Đó là nghèo tĩnh hay nghèo động? Nghèo so với Việt Nam hay so với thế giới? Những người được đánh giá là nghèo hiện nay họ thiếu năng lực, thiếu điều kiện để thoát nghèo hay không muốn thoát nghèo do quan niệm sống, do mục tiêu giàu nghèo khác nhau.

Đề xuất ý tưởng giảm nghèo ở cách tiếp cận chung nhất, PGS-TS Trần Đình Thiên cho rằng, không thể giúp người nghèo thoát nghèo bằng cách tặng nhà, tặng phương tiện sống... Đây là cách xóa nghèo nhanh nhưng chỉ tức thời, không bền vững. Muốn xóa nghèo bền vững, Nhà nước, cơ quan chức năng cần phải cấp cho người nghèo một phương thức phát triển mới mà tự họ không thể tiếp cận và duy trì. Bên cạnh đó là sự hỗ trợ, ngăn ngừa, loại trừ các yếu tố gây rủi ro chứ không chỉ là sự nỗ lực khắc phục hậu quả sau rủi ro. Đặc biệt, sự hỗ trợ giảm nghèo này phải được xác lập trên nguyên tắc ưu tiên cho các vùng có khả năng, điều kiện thoát nghèo nhanh và có thể lan tỏa sang các vùng lân cận.

Nhìn nhận ở góc độ chính sách, đại diện UNDP cho rằng, sở dĩ những năm qua, tỷ lệ người nghèo vẫn cao là do các chương trình, chính sách giảm nghèo của Việt Nam còn rời rạc và bị phân mảng. Nguyên nhân là do thời gian qua cũng như hiện tại, Việt Nam đang triển khai quá nhiều chương trình giảm nghèo dẫn đến sự chồng chéo giữa các chính sách giảm nghèo. Cụ thể, những chính sách giảm nghèo này với tính chất từng chính sách đơn lẻ là các hợp phần của những chương trình, mục tiêu đơn lẻ được quản lý bởi các bộ, ngành khác nhau. Vì thế, các chương trình này sẽ tạo ra một lượng lớn thời gian, tiền bạc cho chi phí giao dịch trong quá trình thực hiện. Và đây cũng chính là nguyên nhân dẫn đến kết quả mục tiêu không đạt được như mong đợi.

Phân tích, đánh giá của tư vấn viên quốc tế độc lập P.Castel, kết quả giảm nghèo có nguồn gốc sâu xa và rất lớn từ việc làm và đặc biệt từ lĩnh vực phi nông nghiệp. Bản phân tích cho rằng, khi Việt Nam bước vào hội nhập, nền kinh tế phát triển, số người có việc làm tăng lên, GDP liên tục đạt trung bình 7,5% trở lên đã kéo tỷ lệ nghèo giảm từ 58% năm 1993 xuống còn 15,8% năm 2006. Đây là thành tích nổi bật mà phần lớn là do kết quả tăng trưởng kinh tế của Việt Nam.

Cùng chung quan điểm ở lĩnh vực việc làm, đại diện Tổng cục Dạy nghề (Bộ LĐ-TB&XH) nhận định, hiện một số chương trình về dạy nghề, nâng cao trình độ cho lao động nông thôn tiến tới chuyển dịch cơ cấu lao động, giảm tỷ lệ lao động nông nghiệp xuống còn 30% năm 2020 là điều hết sức quan trọng và cần thiết. Đây mới chính là chìa khóa để giúp người dân tự thoát nghèo thông qua tạo việc làm tại chỗ hoặc nâng cao mức thu nhập tại chỗ. Tuy nhiên, để đào tạo nghề có hiệu quả, gắn với giải quyết việc làm và giảm nghèo cho lao động nông thôn thì nhất thiết phải xác định được nhu cầu học nghề của người lao động ở từng vùng, miền và theo từng nghề cũng như cấp độ đào tạo. Nếu không xác định được các yếu tố này sẽ dẫn đến tình trạng những nghề người lao động cần, doanh nghiệp cần thì không dạy. Cũng theo đại diện Tổng cục Dạy nghề, trong năm 2010 cần tập trung khảo sát nhu cầu học nghề của người nghèo ở một số khu vực trọng điểm như vùng núi phía Bắc, vùng Đồng bằng sông Cửu Long, người dân tộc thiểu số và nhóm người tàn tật, yếu thế... Trên cơ sở đó, cơ quan tham mưu, hoạch định chính sách sẽ xác định được các mô hình đào tạo, lĩnh vực đào tạo, thời gian đào tạo theo mục tiêu kết hợp đào tạo với giải quyết việc làm tại chỗ. Ngoài ra, để giảm nghèo bền vững, một số trong những lao động này không chỉ cần được nâng cao kiến thức, kỹ năng nghề nghiệp mà còn cần được trang bị những kiến thức cần thiết về khởi nghiệp, quản trị... để khi có cơ hội, họ có thể nắm bắt, chuyển nghề phù hợp.

Nhìn chung, để giảm nghèo bền vững, các nhà nghiên cứu, các chuyên gia về kinh tế - xã hội, lao động - việc làm đều cho rằng, cần hỗ trợ phát triển hạ tầng, hỗ trợ nghề cũng như các điều kiện tiếp cận cơ hội phát triển kinh tế dựa vào cộng đồng. Ý tưởng đã được đề xuất; Chính phủ cũng đã giao cho các bộ, ngành thực hiện nhiều biện pháp, nhiều chính sách, trong đó có sự huy động từ cộng đồng, từ các tổng công ty, tập đoàn kinh tế. Hy vọng rằng, kết quả xóa nghèo sẽ đạt được tiêu chí nhanh và bền vững như mục tiêu đề ra./.

Các từ khóa theo tin:

(Theo Báo HNM)

In trang | Gửi góp ý


Các tin/bài đọc nhiều nhất
· Cầu truyền hình “Vinh quang Công đoàn Việt Nam”
· Giao ban thực hiện Chỉ thị 03-CT/TW tại các tỉnh, thành phố khu vực miền Trung - Tây Nguyên
· Nga mở rộng lệnh cấm nhập khẩu thực phẩm từ Ukraine
· Đồng chí Phạm Quang Nghị kết thúc chuyến thăm, làm việc tại New York
· Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thăm và làm việc với Ban Chỉ đạo Tây Nam bộ
· Thời tiết mát mẻ duy trì ở các vùng trên cả nước
· Việt Nam tham dự Hội nghị Bộ trưởng Mê Công – Hàn Quốc lần thứ 4
· Anh em sinh đôi vượt khó thi đỗ thủ khoa hai trường đại học lớn
· Việt Nam tiếp tục thu hút khách du lịch quốc tế
Bản quyền thuộc Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam
Toà soạn: 381 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội; Điện thoại: 08048161; Fax : 08044175; E-mail : dangcongsan@cpv.org.vn
Giấy phép số 1554/GP-BTTTT ngày 26/9/2011 của Bộ Thông tin và Truyền thông về cung cấp thông tin lên mạng Internet