Trang chủ   |   Giới thiệu   |   Sơ đồ báo   |   English   |   Français  | 
Hôm nay, ngày 25 tháng 7 năm 2014
Tìm kiếm     

Ðiện thoại
  +084 8048916
+084 8048161
+084 8048160
Fax:08044175
e-Mail:
  kythuat@cpv.org.vn
dangcongsan@cpv.org.vn
Án Nghị quyết của Trung ương toàn thể Đại hội nói về tình hình hiện tại ở Đông Dương và nhiệm vụ cần kíp của Đảng 10-1930
Văn kiện đảng toàn tập
Tập 2 (1930)
21:25 | 18/06/2003
I- Tình hình hiện tại ở Đông Dương
1. Kinh tế khủng hoảng Bây giờ là thời kỳ khủng hoảng phổ thông của đế quốc chủ nghĩa, kinh tế Đông Dương là bộ phận trong kinh tế thế giới cho nên cũng bị khủng hoảng. Vả lại kinh tế nước Pháp đã bị biến động, kinh tế Đông Dương phụ thuộc vào kinh tế đế quốc Pháp cho nên cũng bởi đó mà bị lay chuyển thêm.Những công ty mỏ, thiếc, chì, cao su, công nghệ dệt và vận tải đã phải hạn chế sự sanh sản lại. Việc buôn bán với các nước ngoài và trong nước đã bị sút nhiều, các tiệm buôn hoặc nhà máy nhỏ đã bắt đầu bị đóng cửa. Số tiền của đế quốc và tư bổn bổn xứ bỏ ra để kinh dinh công nghệ và thương mại; so với mấy nǎm trước thì nay bị sút nhiều. Từ Âu chiến đến nay lần nầy là lần đầu mà ở Đông Dương có sự khủng hoảng như vậy. Một đều nữa làm cho sự khủng hoảng kinh tế ở Đông Dương thêm sâu sắc là sự bóc lột của đế quốc, nhứt là trong lúc khủng hoảng phổ thông của đế quốc chủ nghĩa. Sự sanh hoạt của quần chúng lao khổ mỗi ngày mỗi sa sút, cách hợp lý hoá ở các sản nghiệp rất thịnh hành, ruộng đất tập trung vào tay đế quốc và địa chủ. Vả lại mấy nǎm nay mất mùa luôn, bởi vậy nên sức mua hàng của quần chúng giảm bớt nhiều; vì lẽ ấy nên hàng hoá của đế quốc bị ế làm cho sự khủng hoảng kinh tế càng thêm phát triển. 2. Tình hình sự tranh đấu của quần chúng lao khổ Kinh tế khủng hoảng như thế cho nên công nông và quần chúng lao khổ lại bị cực khổ bội phần. Bao nhiêu sự thiệt hại vì khủng hoảng gây ra thì bọn đế quốc, tư bổn và địa chủ đều đổ hết vào đầu quần chúng. Bọn tư bổn hạn chế sự sanh sản và dùng cách hợp lý hoá đuổi công nhơn rất nhiều. Những thợ còn ở lại trong sản nghiệp thì phải làm thêm giờ và bị bớt lương.Còn ở nhà quê thì sưu thuế và địa tô (nghĩa là tiền lúa hoặc hoa lợi gì mà những người mướn đất phải nạp cho địa chủ) tǎng thêm rất nặng. Hiện thời số người thất nghiệp và chết đói thiệt trước chưa từng thấy. Vì tình cảnh như vậy nên sanh ra phong trào tranh đấu rất rầm rột từ đầu nǎm đến nay. ở các thành phố lớn (Nam Định, Hải Phòng, Vinh, Sài Gòn) công nhân tranh đấu liên tiếp. ở nhà quê nông dân chống đế quốc và địa chủ rất kịch liệt. Những bọn buôn bán nhỏ bị bóc lột quá chừng nên cũng đã nhiều lần bãi thị. Các cuộc tranh đấu luôn tiếp ở Đông Dương đã thành ra một phong trào cách mạng sâu rộng và đã có thế lực. 3. Trong phong trào cách mạng ấy thì giai cấp tranh đấu của công nông chống đế quốc chủ nghĩa (đ.q.c.n): tư bổn và địa chủ lại sâu sắc hơn và quan trọng nhứt: càng ngày càng có tánh chất kịch liệt, tánh chất chánh trị, tánh chất tổ chức, càng ngày càng chịu ảnh hưởng và chỉ huy của Đảng Cộng sản (Đ.C.S) và thoát ly ảnh hưởng quốc gia. Đ.C.S đã bắt đầu thâm nhập vào quần chúng và lãnh đạo quần chúng. Vì thế mà đ.q.c.n và các giai cấp bóc lột ở Đông Dương (Đ.D) xem Đ.C.S là người thù thứ nhất. 4. Giai cấp tư sản Khủng hoảng kinh tế làm cho giai cấp tranh đấu sâu sắc vì thế mà thái độ các giai cấp cũng bày tỏ ra rõ ràng. Bọn địa chủ phản cách mạng (c.m) đã đành, một bộ phận tư bổn bổn xứ (bọn nhân dân đại biểu, hội đồng thành phố, v.v.) đứng hẳn về phe đế quốc ra mặt địch thù với công nông (mấy lần chúng nó bàn bạc với đ.q.c.n cách đàn áp công nông tranh đấu và các đảng phái c.m), một bộ phận nữa thì ra mặt quốc gia cải lương, chúng nó muốn lợi dụng phong trào c.m, một mặt thì yêu cầu với đế quốc cải lương chánh trị và kinh tế để thêm quyền lợi riêng của chúng nó (xin lập hiến, xin khai khẩn đất ruộng, v.v.) một mặt thì hô hào tư bổn và vô sản bổn xứ hợp tác và làm bộ yêu cầu cải cách sanh hoạt của công nông. Mục đích của chúng nó là cốt lừa gạt quần chúng và phá hoại c.m. Trong giai cấp tiểu tư sản thì những bọn bị áp bức nhứt đã bắt đầu theo phong trào c.m, một phần nữa thì theo ảnh hưởng quốc gia cải lương. 5. Khủng bố trắng và chánh sách lừa gạt của đ.q.c.n - Chánh sách của đ.q.c.n hiện nay là phá phong trào c.m, nhứt là phong trào c.s thì nó muốn tiêu diệt đi ngay từ lúc mới nhen lên. Cho nên chẳng những nó chém đày tù tội những người c.m mà thôi, nó lại hết sức tàn sát quần chúng tranh đấu như bắn và ném bom vào quần chúng biểu tình, tù tội và được bắn công nhơn bãi công. Đồng thời, nó tổ chức việc "bài cộng" và nói xấu Liên bang Xôviết. Nó đặc biệt xuất bản nhiều tờ báo: "Thanh-Nghệ-Tĩnh tân vǎn", "Bình trị tân vǎn", v.v. ở Trung Kỳ; "Kông thị báo", "Tứ dân tạp chí", v.v. ở Bắc Kỳ để chuyên môn chưởi c.s. Nó lại góp chó sǎn mật thám làm thành một đảng gọi là "Lý Nhân" để chuyên môn phá Đ.C.S, chui vào trong các cuộc tranh đấu của quần chúng để phá hoại. Đ.q.c.n biết rằng chỉ có chánh sách khủng bố thì cũng chưa đủ, nó lại giả hô hào chánh sách cải cách về kinh tế và xã hội. Mục đích của nó là để lừa gạt quần chúng công nông làm cho quần chúng sanh ra mộng tưởng mà bỏ con đường tranh đấu. Nó lập ra hội đồng cải cách và tuyên bố binh vực tiểu tư sản, trừng phạt tham quan ô lại, trừng trị sự cho vay nặng lãi, phát đất hoang cho dân cày nghèo, v.v.. ở các thành phố lớn thì nó lập ra "Hội đồng hoà giải lao động tư bổn" để lừa gạt công nhơn. 6. Kết quả của chánh sách đế quốc Đ.q.c.n Pháp lại hết sức thi hành những phương pháp kinh tế để cứu khủng hoảng ngày nay, như lấy tiền kho bạc chánh phủ mà cấp cho công ty tư bổn Pháp và sắp sửa mở cuộc quốc trái để mở rộng việc khai khẩn Đ.D. Mục đích nó là để mở rộng thị trường ở Đ.D, nhưng kết quả thì không thể được, chánh sách ấy làm cho quần chúng lại bị bóc lột thêm, sức mua hàng hoá lại sụt xuống nữa. Vả lại khủng hoảng của tư bổn chủ nghĩa trong thế giới còn thêm sâu sắc, kinh tế đế quốc Pháp còn bị lay chuyển, bởi vậy kinh tế khủng hoảng ở Đ.D còn dữ dội hơn nữa. Vậy cho nên chánh sách khủng bố và chánh sách giả dối cải cách của đ.q.c.n Pháp chẳng những không có hiệu quả và lại càng bày tỏ cái mặt tàn ác và giả dối của nó ra. Phong trào công nông tranh đấu còn lên cao lan rộng nữa làm cho tình hình kinh tế, xã hội và chánh trị ở Đ.D còn bị lay chuyển hơn nữa. Cuộc tranh đấu dữ dội của công nông ở Nghệ An và những cuộc hưởng ứng nổi lên ở các tỉnh khác tức là cách công nông trả lời rất đích đáng cho đ.q.c.n và các giai cấp bóc lột. Cũng vì thế mà những cuộc ấy rất quan trọng cho cả phong trào cách mạng về sau.
II- Nhiệm vụ hiện thời của Đảng
7. Những điều sai lầm và khuyết điểm của Đảng Những điều kiện khách quan cho cuộc tư sản dân quyền ở Đông Dương đã sẵn có, phong trào c.m đã nổi lên cao. Nhiệm vụ chánh của Đảng là lãnh đạo cho công nông và quần chúng lao khổ ra tranh đấu để cướp chánh quyền. Bấy lâu nay Đảng vẫn cố công, cố sức thâm nhập vào quần chúng công nông để lãnh đạo họ tranh đấu. ảnh hưởng của Đảng trong quần chúng mỗi ngày mỗi lan rộng thêm lớn, nhưng lúc đầu các chủ trương của Đảng trong nội bộ có nhiều điều sai lầm, công tác của Đảng trong quần chúng hãy còn nhiều điều khuyết điểm. Bởi vậy cho nên Đảng và công tác của Đảng chậm phát triển. Những điều sai lầm và khuyết điểm chánh đại khái như sau này: a) Sai lầm về việc tổ chức đảng Lúc đầu tổ chức đảng, kế hoạch không xác đáng H.N.H.N 1 lại không lấy một nền chánh trị C.S, và những kế hoạch làm việc C.S làm cǎn bổn mà chọn lấy những phần từ chơn chánh C.S của các đoàn thể tự xưng là C.S "Thanh Niên", "Đ.D.C.S 2 " , "C.s Liên đoàn", "An Nam C.S Đảng", v.v.). H.N.H.N chỉ lo việc hiệp các đoàn thể ấy lại làm một mà ít chú ý đến việc bài trừ những tư tưởng và hành động biệt phái của các đảng phái trước kia. Bởi vậy cho nên đảng tuy đã hiệp nhứt nhưng tư tưởng hành động của đảng phái nào cứ giữ như cũ. Công việc đảng không thảo luận trong các đảng bộ; bởi vậy trình độ chánh trị của đảng viên rất chậm phát triển. b) Trong công tác hằng ngày các cấp đảng bộ không liên lạc mật thiết với nhau, ít đem công việc ra thảo luận trong chi bộ mà thường lại dùng cách mệnh lệnh. Chi bộ chỉ ngồi mà chờ mệnh lệnh của đảng bộ thượng cấp, không biết xếp đặt công việc hằng ngày mà làm chỉ để một vài đ.c 3 phụ trách cả. Công tác trong quần chúng kém, công hội rất yếu, các đoàn thể khác ("Cứu tế", "Phản đế") thì tổ chức lộn xộn hoặc rất sơ sài. Chi bộ thì rất ít người, rất yếu, mà lại phát triển rất chậm. Không biết thảo luận các vấn đề chánh trị lớn và các công việc chung của Đảng, mà chỉ quanh quẩn trong các vấn đề lặt vặt trong chi bộ mình mà thôi. Chi bộ không ra sức công tác trong quần chúng, không mật thiết liên lạc với quần chúng. Lại còn những khuynh hướng sai lầm như xu hướng ám sát, xu hướng bạo động liều, phản đối công tác trong quần chúng (như phát truyền đơn, vận động tranh đấu), chủ trương gây lực lượng đã, rồi sẽ tranh đấu, hết khủng bố rồi sẽ hoạt động, không chịu lấy việc vận động tranh đấu hằng ngày làm cǎn bổn mà phát triển tổ chức và huấn luyện đồng chí, không tín nhiệm vào sức tranh đấu của quần chúng, lúc vận động bãi công, biểu tình, có khi dùng cách lừa dối cho người ta theo. Sợ tranh đấu cho nêu khi quần chúng tranh đấu thì lại kiếm cách ngǎn cản. 8. Sai lầm chánh trị a) Vấn đề thổ địa. Không rõ ràng và có chỗ không đúng, như chia địa chủ làm đại, trung và tiểu địa chủ. Đối với đại địa chủ thì tịch ký đất ruộng, mà đối với tiểu, trung địa chủ thì chủ trương lợi dụng họ, ít ra cũng làm cho họ đứng trung lập. Như thế là sai lầm và nguy hiểm. Địa chủ là một giai cấp không dự vào việc cày cấy, không sanh hoạt như dân cày, nhưng chỉ dùng ruộng đất để lấy địa tô, tức là áp bức và bóc lột dân cày. Dầu có bọn có một vài trǎm mẫu, có bọn 5,7 ngàn mẫu mặc lòng, chúng nó đều thuộc về giai cấp địa chủ, tức là cừu địch của nông dân, mà đã thế thì phải đánh đổ và thâu hết đất ruộng của chúng nó. Thường thường các đồng chí vì không hiểu ý nghĩa chữ "địa chủ" mà sai lầm trong lúc công tác với dân cày. b) Vấn đề tư bổn. Trong sách lược nói phải lợi dụng bọn tư bổn mà chưa rõ mặt phản c.m. Vẫn biết có bọn ấy, song chúng nó không đi một phe với mình được, mà cũng không thể lợi dụng chúng nó được, bọn ấy tốt nhứt chỉ là đứng về quốc gia cải lương, mà đã quốc gia cải lương thì Đảng phải hết sức phá ảnh hưởng của chúng nó trong quần chúng (đem thái độ mập mờ của chúng nó đối với phe đế quốc và địa chủ, và đối phe công nông đê mà vạch mặt chúng nó ra). Nói rằng ít ra cũng phải làm cho chúng nó trung lập, tức là như biểu Đảng đừng chủ trương công nhân tranh đấu với tư bổn bổn xứ Đảng không có thể chủ trương như thế. Những điều sai lầm về sách lược đó tỏ ra rằng chỉ lo đến việc phản đế, mà quên mất lợi ích giai cấp tranh đấu ấy là một sự rất nguy hiểm. 9. Sai lầm về Điều lệ và tên Đảng Trong hệ thống tổ chức của Đảng thì bỏ mất xứ bộ. Sai là vì bắt T.Ư 4 (bảy người) trực tiếp chỉ huy các tỉnh bộ, làm cho T.Ư đã không châu đáo được đến mỗi việc ở các tỉnh, mà lại không còn thì giờ mà lo đến việc quan trọng chung cho toàn thể Đảng nữa. Trong điều lệ công, nông hội thì tôn chỉ không rõ ràng mà mất cả ý nghĩa giai cấp tranh đấu. Cái nguy là những hội ấy có thể hoá ra cải lương. Trong Điều lệ Phản đế đồng minh, cách lấy hội viên từng người một là không đúng. Nếu làm như thế thì Hội Phản đế sẽ hoá ra một đảng chánh trị. Gọi Đảng là "Việt Nam C.S Đảng" thì không gồm được Cao Miên và Lào, mà để vô sản giai cấp hai xứ ấy ra ngoài phạm vi đảng là không đúng; vì vô sản An Nam, Cao Miên và Lào tuy tiếng nói, phong tục và nòi giống khác nhau, nhưng về mặt chánh trị và kinh tế thì cần phải liên lạc mật thiết với nhau. 10. Nhiệm vụ chánh trị của Đảng Chiếu theo tình hình hiện tại ở Đ.D thì nhiệm vụ của Đảng là phải khoách trương phong trào tranh đấu cho đều khắp xứ Đ.D phải làm cho phong trào tranh đấu ở những chỗ đã có được thêm sâu thêm mạnh và phải hết sức làm cho phong trào c.m lan rộng ra những chỗ chưa có. Phải tập trung sự tranh đấu chống khủng bố trắng, chống cách hợp lý hoá tư bổn, chống sưu chống thuế và địa tô, chống chánh sách lừa dối "cải cách", "hội đồng hoà giải lao động - tư bổn", chủ nghĩa cải lương, đề huề, v.v., chống đế quốc chiến tranh, ủng hộ Liên bang Xôviết. Đảng đã vào thời kỳ tổ chức và lãnh đạo các cuộc bãi công, thị oai chánh trị và dự bị võ trang bạo động. Đồng thời lại phải kịch liệt tranh đấu chống những xu hướng bạo động non và xu hướng manh động. Điều cốt yếu trong công tác hằng ngày của Đảng là phải thâu phục quảng đại quần chúng để làm cho cuộc bạo động tương lai được thắng lợi. Trách nhiệm của Đảng đối với cuộc c.m vận động nặng như thế, nếu không mau mau chỉnh đốn nội bộ và sửa sang cách làm việc trong quần chúng, bài trừ những khuynh hướng tư tưởng sai lầm của đ.c thì chẳng những phải theo đuôi phong trào mà thôi, mà lại không đủ sức chống lại khủng bố nữa. Trong vài tháng nay, Đảng đã bắt đầu khoách trương công tác trong quần chúng công nông, và sửa đổi những điều sai lầm ngày trước; kết quả trong Đảng đã có vẻ linh hoạt hơn; số đảng viên công nhơn và bần nông - nhứt là ở các cơ quan chỉ huy - đã tǎng thêm. Đó là một sự tiến bộ, song chưa đủ. Từ rày sắp tới phải làm cho Đảng thành Bônsơvích hoá, muốn làm được như thế thì Đảng phải: 11. Trong nội bộ a) Thủ tiêu chánh cương sách lược và Điều lệ cũ của Đảng, lấy kinh nghiệm trong thời kỳ vừa qua mà thực hành công việc cho đúng như án nghị quyết và Thơ chỉ thị của Q.T.C.S 5. b) Bỏ tên "Việt Nam Cộng sản Đảng" mà lấy tên "Đông Dương Cộng sản Đảng". c) Đem án nghị quyết của Q.T 6, chánh sách và kế hoạch của Đảng mà thảo luận cho khắp trong Đảng, lấy đó làm cǎn bổn mà chỉnh đốn nội bộ, làm cho Đảng Bônsơvích hoá. d) Đem những kinh nghiệm công tác trong quần chúng, những việc quan trọng xảy ra trong nước và ngoài thế giới và những công việc của Đảng mà thảo luận khắp trong các chi bộ để làm cho trình độ chánh trị của đảng viên thêm cao. đ) Hết sức thêm phần tử công nhơn vào Đảng; thêm công nhơn sản nghiệp vào các cơ quan chỉ huy; hết sức đem những đảng viên vào công tác trong quần chúng công nông (chỉ để ít người chuyên môn ở ngoài). e) Huấn luyện chánh trị phổ thông cho các đ.c theo trình độ của họ và cương quyết bài trừ những xu hướng sai lầm và những đi tích biệt phái. g) Hệ thống tổ chức phải theo điều lệ mới của Đảng mà tổ chức ra các xứ uỷ cho vững vàng để chỉ huy công việc trong một xứ. T.Ư vì có công việc toàn thể Đảng không thể trực tiếp chỉ huy các tỉnh bộ được. Trong các đảng bộ thượng cấp (từ thành và tỉnh uỷ trở lên) phải tổ chức cả các ban chuyên môn về các giới vận động: công nhơn vận động, nông dân vận động, quân sự vận động, phụ nữ vận động, v.v.. h) Phải phái đảng viên vào các sản nghiệp quan trọng (mỏ, đồn điền, xe lửa, v.v.) mà tổ chức quần chúng công nhơn, dầu khó khǎn mấy cũng phải cố sức làm cho được. i) Phải nhơn phong trào tranh đấu mà lập ra chi bộ làng cho vững vàng và làm cho công nhơn nông nghiệp và bần nông chiếm đa số trong các ban cán sự. k) Phải chú ý lấy phụ nữ thợ thuyền vào Đảng và đem phụ nữ vào các ban cán sự. Phải chú ý huấn luyện các đồng chí phụ nữ ở trong các cơ quan và không nên ép họ ở lâu trong cơ quan. l) Đảng bộ thượng cấp và hạ cấp phải liên lạc mật thiết luôn luôn thì Đảng với quần chúng mới khỏi xa nhau. Phải tổ chức cho nhiều cách giao thông để cho các cấp đảng bộ xa nhau thường thông tin tức cho mau và chuyên (tỉnh uỷ và xứ uỷ, xứ uỷ với Trung ương, xứ uỷ này với xứ uỷ khác, Trung ương với các đảng huynh đệ như Pháp và Tàu, Trung ương với Quốc tế Cộng sản, v.v.). m) Phải làm cho chi bộ sanh hoạt thêm náo nhiệt, phải chia công việc trong chi bộ cho mọi đảng viên, lấy việc hoạt động trong quần chúng làm việc chánh và nhơn sự tranh đấu mà tổ chức cho thêm đông. Phải thực hành lối bầu cử các ban cán sự. Bỏ hết những lối phiền phức trong lúc thâu nạp đồng chí mới. Chọn đảng viên mới phải lấy sự hǎng hái tranh đấu và giai cấp giác ngộ làm cốt yếu 12. Công tác trong quần chúng a) Công nhân. Đảng phải ra sức vận động trong các sản nghiệp và các đoàn thể của thợ thuyền, làm cho ảnh hưởng Đảng rộng và mạnh hơn trước. Khi có những cuộc tranh đấu đột nhiên xảy ra, thì chi bộ phải can thiệp vào ngay mà tìm cách chỉ huy. Thường lại phải dự bị tổ chức những cuộc tranh đấu (tổ Chức uỷ viên bãi công, uỷ viên hành động, thảo luận những điều yêu cầu; sap sủa việc giao thông, tổ chức đội tự vệ và dự bị cách đối phó với bọn phá hoại bãi công). Phải làm cho mọi cuộc tranh đấu lan rộng và phải có khẩu hiệu chánh trị. Phải điều tra tình hình các cơ quan sanh sản, nghiên cứu lịch sử và kinh nghiệm tranh đấu. Đảng phải làm cho công hội nhiều và rộng ra. Phải tổ chức công hội trong các sản nghiệp quan trọng (mỏ, đồn điền, xe lửa, hải viên) cho được. Phải tổ chức công hội theo quy tắc Quốc tế Công hội đỏ cho có hệ thống và giúp cho Công hội đỏ có tánh chất độc lập. Phải tổ chức công nhơn tự vệ, phải làm cho họ liên lạc với Thái Bình Dương công hội và Quốc tế Công hội đỏ. Chỉnh đốn công hội lại theo điều lệ mới và dự bị việc tổ chức Đông Dương Tổng công hội. b) Nông dân. Đảng phải ra sức điều tra ruộng đất, giai cấp trong nhà quê và sanh hoạt của nông dân. Phải khoách trương phong trào tranh đấu rộng thêm lên; đồng thời phải phá cái xu hướng bạo động càn. Phải chỉnh đốn nông hội lại cho có hệ thống theo điều lệ mới và dự bị việc tổ chức Đông Dương Tổng nông hội. Phải tổ chức đội tự vệ của nông dân. c) Phản đế - cứu tế. Đảng phải lập tức phái một số đ.c chuyên trách tổ chức Phản đế Đồng minh và Hội Cứu tế, hô hào các đoàn thể quần chúng và các đảng phái khác gia nhập hai hội ấy, lại phải ra sức kéo tiểu tư sản và học sanh vào các cuộc tranh đấu chống đ.q.c.n nhưng phải chú ý giành lấy quyền lãnh đạo vô sản giai cấp. d) Thanh niên c.s Đoàn. Đảng phải thi hành ngay án nghị quyết của Q.T Thanh niên c.s, phái ra một số đ.c trẻ tuổi phụ trách tổ chức ra Thanh niên c.s Đoàn và giúp cho Đoàn có tánh chất độc lập. e) Quân sự. Mục đích của Đảng là lãnh đạo quần chúng võ trang bạo động. Vậy nên ngay từ bây giờ Đảng phải tổ chức bộ quân sự của Đảng để: Làm cho đảng viên được quân sự huấn luyện. - Giúp cho công nông hội tổ chức đội tự vệ. - Vận động trong quân đội của bọn địch nhơn. 13. Tuyên truyền Bây giờ phong trào cộng sản trong Đông Dương đã bắt đầu bành trướng, nhưng mục đích của Đảng chưa phổ thông trong quảng đại quần chúng. Đảng phải làm cho càng ngày càng đông quần chúng biết mục đích của Đảng và ý kiến của Đảng đối với các việc quan trọng xảy ra. Muốn được như thế thì Đảng phải mở rộng việc tuyên truyền cổ động ra (báo sách, truyền đơn, diễn thuyết, v.v.). Tài liệu huấn luyện phải viết cho rõ ràng, dễ hiểu và in cho sạch sẽ. Lại phải biết lợi dụng các cơ hội mà hoạt động công khai (ví dụ như ở Đông Dương pháp luật cho lập Hội Thể dục, Đảng nên nhơn cơ hội ấy mà tổ chức các hội thể dục để vận động thanh niên, như ở Nam Kỳ, lúc bầu cử Hội đồng quản hạt, pháp luật cho tổ chức mít tinh, diễn thuyết, Đảng nhơn cơ hội ấy mà cho người đi diễn thuyết, v.v.). 14. Việc khai Đảng đại hội Đảng phải thi hành những việc nói trên cho thiệt đúng, chỉnh đốn công việc cho có ngǎn nắp, đồng thời phải dự bị khai quảng Đại hội Đảng để giải quyết các vấn đề cǎn bổn về công cuộc cách mạng. Khi nào công tác của Đảng trong nội bộ và trong quần chúng chỉnh đốn lại yên ổn rồi thì sẽ khai toàn quốc Đại hội. Thời gian khai hội chưa định trước được, phải tuỳ theo việc chỉnh đốn công tác; nhưng sớm được chừng nào thì hay chừng ấy. -------------------- Lưu tại Kho Lưu trữ Trung ương Đảng.

Các từ khóa theo tin:

In trang | Gửi góp ý


Các tin trước
Văn kiện đảng toàn tập tập 54 - Down load (28/09/2007)
Văn kiện đảng toàn tập tập 53 - Down load (28/09/2007)
Văn kiện đảng toàn tập tập 52 - Down load (28/09/2007)
Văn kiện đảng toàn tập tập 51      (06/08/2007)
Văn kiện đảng toàn tập tập 50      (06/08/2007)
Văn kiện đảng toàn tập tập 49      (06/08/2007)
Văn kiện đảng toàn tập tập 48      (06/08/2007)
Văn kiện đảng toàn tập tập 47 - Down load (30/06/2006)
Văn kiện đảng toàn tập tập 47 - Down load (30/06/2006)
Văn kiện đảng toàn tập tập 46 - Down load (22/06/2006)
 Trang 1 / 14 Trang đầu | Trước | Sau | Trang cuối
Các tin tiếp
Điều lệ Đảng (18/06/2003)
Công nhân vận động (Án nghị quyết của Trung ương toàn thể Đại hội) (18/06/2003)
Điều lệ Tổng công hội Đông Dương (18/06/2003)
Điều lệ Công hội (18/06/2003)
Nông dân vận động (Án nghị quyết của Trung ương toàn thể hội nghị) (18/06/2003)
Điều lệ tổng nông hội Đông Dương (18/06/2003)
Điều lệ Nông hội Làng (18/06/2003)
Điều lệ Ban Chấp hành Nông hội Xã Bộ, quyền hạn của Ban Chấp hành Xã Bộ (18/06/2003)
Án nghị quyết về cộng sản thanh niên vận động của Trung ương toàn thể hội nghị (18/06/2003)
Phong trào công nhân (Nghị quyết của Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương) (18/06/2003)
 Trang 1 / 153 Trang đầu | Trước | Sau | Trang cuối
Các tin/bài đọc nhiều nhất
· Phấn đấu hoàn thành 83 cầu treo dân sinh trong năm 2014
· Thay đổi cơ cấu tổ chức của Đài Truyền hình Việt Nam
· Chương trình " Màu hoa đỏ" trao quà tình nghĩa tại Quảng Trị và Quảng Bình
· Một máy bay của hãng hàng không Algeria mất tích ở Châu Phi
· Xây dựng Trường Hà Nội - Amsterdam thành Trung tâm đào tạo nhân tài và nguồn nhân lực cho cả nước
· Mọi hoạt động của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa đều là bất hợp pháp
· Tin thêm về tai nạn hàng không tại Đài Loan (Trung Quốc)
· Bắt đầu giải mã hộp đen của MH17
· Về lô hàng thiết bị quân sự từ Việt Nam đến U-crai-na bị giữ ở Phần Lan
Bản quyền thuộc Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam
Toà soạn: 381 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội; Điện thoại: 08048161; Fax : 08044175; E-mail : dangcongsan@cpv.org.vn
Giấy phép số 1554/GP-BTTTT ngày 26/9/2011 của Bộ Thông tin và Truyền thông về cung cấp thông tin lên mạng Internet